Chương 15: Ăn cơm
\”No rồi, cảm ơn.\”
Dịch: Bơ
Beta: Cúc kiên cường
Thật ra Tây Bình Viên có hai tầng, nhưng kết cấu khá kỳ quái.
Kiểu cửa hàng hai tầng thông thường thì tầng một sẽ là mặt tiền cửa hàng, tầng hai sẽ để làm kho chứa hoặc phòng ở. Cũng có một số người thích sĩ diện hão sẽ thiết kế nó thành một phòng khách nhã nhặn lịch sự.
Nhưng Tây Bình Viên không như vậy.
Tầng hai….chủ yếu để ăn cơm.
Vì sao lại nói là chủ yếu? Bởi vì nó còn giống như một khu vườn thu nhỏ—-
Góc tây bắc trồng một gốc cây leo tường không biết là giống gì, sống hay chết cũng khó mà phân biệt, trông xác xơ trơ trụi, độ cao thì vừa vặn chạm tới trần nhà. Nhánh cây bám trên tường ngoằn ngoèo uốn lượn.
Còn bày đặt móc một cái giá treo nhưng không có chim trên nhánh cây nữa.
Dưới gốc cây có một khu phong cảnh mô phỏng, hai con rùa đang bò tới bò lui trong ao nước cạn, ngoài ra thì đâu đâu cũng là đá vụn và hoa cỏ tươi mới, thêm vài cái tổ không biết để làm gì.
Cái bàn bốn chân dùng để ăn cơm đặt ngay giữa đám hoa cỏ, trông… cực kỳ dở dở ương ương.
Lão Mao đặt một chiếc nồi lẩu[1] lên bàn, sau đó thêm than gỗ, thế là một nồi canh màu trắng sữa sôi ùng ục ra đời, khói trắng mang theo mùi thơm lan tỏa vào không khí.
[1] Nồi nấu lẩu, bên dưới có khoảng trống để bỏ than gỗ vào.
Trong nồi là thịt dê tươi non xắt lát mỏng, từng thớ thịt căng tràn mọng nước.
Bên cạnh còn có một cái lò nhỏ dùng để hâm nóng rượu, không biết bao nhiêu độ nhưng mùi vị khá mạnh.